[Nhân quả báo ứng] Bình rượu thuốc

Câu Chuyện Bình Rượu Thuốc – Trích Báo Ứng Hiện Đời 7

Một người bạn đồng tu của tôi kể thân mẫu cô bị chứng tiểu đường thời kỳ cuối đang nhập viện, nhờ tôi giúp quán sát nhân quả cho bà dùm, cô cầm ảnh bà tới cho tôi xem, tôi vừa nhìn vào thì phát hiện có một con vật đang “đóng đô” nơi bàng quang của bà, nhìn giống như rắn mà không phải rắn, vì thân mập to phình, màu sắc giống như con lươn khủng bị nuôi bằng thuốc thúc tăng trưởng, nhưng tướng mạo hình dáng coi bộ lại giống rắn hơn lươn, tôi suy đoán mãi, mà vẫn không nhìn ra nó là con gì, bèn hỏi nó:

Này, sao mà nhào vô ở trong bụng của người ta ở vậy? Trụ trong bàng quang như thế nào có thoải mái chi? Bà này có quan hệ gì với ngươi?

Con vật mập phình này động đậy một chút rồi khóc kể: Bọn họ bắt tôi đem ngâm rượu đấy!

(Té ra không phải nó mập mà do bị ngâm nước nên thân mới sưng phình, thật là đáng thương). Do họ dùng rắn ngâm rượu, nên xà linh đã báo oán khiến cho mẹ cô bị bệnh tiểu đường nghiêm trọng.

Tôi liền kể chuyện này cho người bạn khuyên cô ta nên phóng sính, tụng chú “Khổng tước minh vương” siêu độ cho linh xà, cô bạn vốn tin hiểu nhân quả nên vội thực hành như tôi bảo, xong xuôi, cô đem toàn bộ câu chuyện siêu độ linh xà do chính mình trải qua viết thành bài vặn: “Sự thực trước mắt không thể không tin” như sau:

Mẹ tôi vào bệnh viện, bao người lo lắng, nhưng trong lòng tôi hiểu rõ đây là nghiệp chướng hiện tiền, chắc chắn là bị oan thân trái chủ hành hạ rồi. Mẹ tôi nhập viện một ngày thì tôi cầm ảnh bà đến nhờ người bạn đồng tu cao minh quán sát nhân quả giùm. Hóa ra là có một con linh xà đang báo oán trên thân bà.

Thực tình tôi cảm thấy rất ngạc nhiên, vì mẹ tôi đâu tiếp xúc với rắn bao giờ? Sau đó tôi được biết rõ nguyên nhân do con linh xà này đã kể cho bạn tôi nghe : Rằng chính người nhà chúng tôi đã đem nó ngâm rượu.

Tôi biết trong nhà mình vốn có một bình rượu to. Nhìn sơ thấy trong bình toàn là thảo dược, chưa từng nghe nói là trong đó có rắn.

Hôm qua tôi về nhà, liền đem việc này hỏi phụ thân:

– Bình rượu nhà mình có ngâm rắn ở trỏng hay không?

Cha tôi đáp có. Nguyên là mấy năm trước khi bạn bè tặng con rắn cho, ông bèn đem nó ngâm rượu, nhưng bình rượu đó lâu rồi không ai động đến và ông cũng quên hẳn chuyện này luôn.

Tôi đến gần bình rượu quan sát, thấy bên trong toàn là thảo dược, vậy thì con rắn ắt hẳn đang bị vùi chôn trong lớp thảo dược này. Tôi lấy đôi đũa dài thò vào trong bình mò tìm và gắp ra được con rắn. A Di Đà Phật! Nó rất dài to, còn có thêm tắc kè, hải mã và mấy con gì nữa mà tôi không biết tên. Tổng cộng có cả thảy là bảy con vật trong bình rượu, đem hết ra rồi thì tôi đặt chúng trước mặt và quy y chú nguyện cho chúng, tiếp theo thì tụng 21 biến chú Vãng Sinh, rồi đem chôn chúng gần phía sau chùa.

Tiếp đến tôi tới chùa in kinh, phóng sinh, bố thí cúng dường, tạo công đức hồi hướng cho chúng. Tối đến thì tôi tụng kinh Kim Cang cầu siêu cho chúng.

Hôm nay thì nhận được tin: Thân thể linh xà đã dần dịu lại, người bạn thông tuệ của tôi còn nói: Hèn gì mà thấy con rắn thân sưng phình như phù thùng, hóa ra là nó bị người đem ngâm rượu! Mặc dù đây là việc xảy ra rất lâu rồi, nhưng tôi vẫn cảm thấy hỗ thẹn áy náy vì quá có lỗi với các chúng sinh này.

Bởi khi quyến thân mình có chút bệnh khổ, thì chúng tôi đều lo lắng nóng ruột nóng gan, thế thì những thống khổ mà các chúng sinh kia phải nếm chịu thì sao? Bọn chúng đã thọ lãnh nỗi đau vô tận vượt xa hẳn chúng tôi.

Cây cối, động vật và nhân loại trên địa cầu này, đều cần được bảo hộ che chở. Mong tất cả chúng ta cư xử cảm thông từ ái. Biết quý trọng sinh mạng của tất cả.

Ghi chép của tác giả:

Cô bạn đồng tu của tôi đem rắn chôn phía sau gần chùa rồi, thì hôm sau linh xà đến cảm tạ tôi, kể rằng nó đã được siêu độ, sinh về cõi trời. Thân mẫu cô bạn tôi sau khi bệnh viện tái khám đã tuyên bố là bà hoàn toàn hồi phục và được bác sĩ cho phép xuất viện.

Thế nhưng việc tốt còn lắm dũa mài, trong lúc quyến thân đang chuẩn bị làm giấy ra viện, thì mẹ cô bạn tôi đột nhiên phát bệnh, đêm đó khoảng ba bốn giờ khuya bà bị chứng tiểu không cầm được. Tôi vừa nghe tin này, trong lòng đã minh bạch mấy phần, bời do đã có kinh nghiệm trải qua mấy vụ tương tự như thế này rồi, nên tôi khẳng định: Chắc chằn là do ma phá.

Tối đó khoảng ba bốn giờ khuya, tôi quan sát nơi phòng bà cụ: Quả nhiên nhìn thấy cỏ bốn con ma đang nắm tay nhau múa may, Tôi định thỉnh Bồ tát Vi Đà đến bắt chúng đi, nhưng sau đó nghĩ lại: Thử dùng công lực tụng niệm của cô bạn đồng tu xem sao? Tôi cũng ráng thức hộ vệ cho mẹ bạn, sau khi trời sáng, tôi bảo cô bạn:

– Bên thân mẹ cô có ma phá nên cô hãy tự xử lý. Ban đêm khi đến bệnh viện trông coi cho mẹ, cô nhớ tụng chú Lăng Nghiêm, đặc biệt là vào thời điểm mẹ cô phát bệnh, thì phải tụng liên lục, không được ngưng.

Cô bạn tỏ vẻ rất hiểu và ngoan ngoãn làm theo. Tối đó cô tụng chú bảo vệ cho thân mẫu. Một đêm bình an trôi qua, hôm sau thì mẹ cô xuất viện.

Phúc Trạch Miên Trường

Lời người dịch:

Sư Quảng Hóa là đệ tử của Hòa thượng Từ Hàng (một vị cao tăng nổi danh ở Đài Loan, sau khi viên tịch đã lưu lại nhục thân bất hoại). Dù lúc ở đời sư Quảng Hóa từng sát sinh rất nhiều. Nhưng sau khi xuất gia, nhờ giữ giới tinh nghiêm, hành pháp chân chính mà sư đạt được nhiều lợi ích và đã kể ra những câu chuyện thú vị. Bây giờ, mời bạn đọc tiếp câu chuyện của sư: Nơi Mẹ Tôi Đến.

Trích” Báo Ứng Hiện Đời 7″ – Người dịch : Hạnh Đoan